Bài đăng

Chuyện thỏ non xơi tái sói già

Hình ảnh
Cách mà thỏ non xơi tái sói già, lợn rừng trong câu chuyện dưới đây sẽ mang đến cho tất cả chúng ta những triết lý rất đáng ngẫm, nhất là khi bạn đang là một người quản lý. Câu chuyện thứ nhất Một con thỏ non đứng trước động viết một bài văn. Một con sói già đi ngang qua hỏi: “Mày đang viết cái gì thế?” Thỏ đáp: “Đàm đạo chuyện thỏ non xơi tái sói già như thế nào”. Sói không tin, thỏ liền dẫn sói vào trong động. Một lúc sau, mình thỏ bước ra ngoài, tiếp tục viết nốt bài văn. Một con lợn săn đi ngang qua, lại hỏi: “Mày đang viết gì vậy?” Thỏ đáp: “Đàm đạo chuyện thỏ non xơi tái lợn săn như thế nào”. Lợn săn không tin, thỏ lại dẫn nó vào trong động. Cuối cùng, bên trong động, một con sư tử đang ngồi giữa đống xương sói và xương lợn, xỉa răng, đọc bài văn mà thỏ đưa cho một cách hài lòng, mãn nguyện – “Năng lực của nhân viên cao hay thấp, quan trọng phải xem bạn đang làm việc với ai”. Ngẫm: Với mỗi một người, không quan trọng là bạn làm việc gì mà quan trọng là ...

NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ LÃO BÁN TRỨNG

Hình ảnh
Người phụ nữ hỏi lão già: “Ông bán số trứng này giá bao nhiêu?” Lão bán trứng trả lời: “10p một quả, thưa bà.” Người phụ nữ liền nói: “6 quả 40p, không bán tôi mua chỗ khác.” Lão bán trứng nói: “Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa bán được quả nào.” Người phụ nữ lấy những quả trứng và rời đi, lòng thầm đắc thắng. Bà ta ngồi trên chiếc ô tô ưa thích của mình, tới một nhà hàng sang trọng để dùng bữa với bạn bè. Ở đó, bà và người bạn gọi bất cứ món ăn nào họ thích. Sau đó, bà ra quầy thanh toán. Hóa đơn trị giá £81, bà trả tới £100 và còn dặn người chủ nhà hàng không cần thối lại. Tình huống này xem ra khá quen thuộc với người chủ cửa hàng, nhưng thật quá nhẫn tâm với ông già nghèo khổ bán trứng gà kia. Vấn đề mấu chốt ở đây là: Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Và tại sao chúng ta luôn hào phóng với những người thậm chí không cần đến sự hào phóng của chúng ta? Có lần tôi đọc được ở đâu ...

Nồi cơm của Khổng Tử

Hình ảnh
Thời ấy, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng. May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Phu Tử nên đem biếu thầy trò một ít gạo… Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn việc thổi cơm thì Khổng Tử giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt rất nhiều kỳ vọng. Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất. Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở phía dưới nhà bếp, còn Khổng Tử thì đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống… thấy Nhan Hồi từ từ mở vung,...

Câu chuyện về hạt lúa và bàn cờ vua

Hình ảnh
Câu chuyện giữa viên quan và nhà vua liên quan đến hạt lúa (còn gọi là hạt thóc) và bàn cờ. Câu chuyện kể về một tích xưa đầy thú vị, qua đó cho chúng ta thấy rằng đôi khi có những việc thật nhỏ nhưng nếu kết hợp lại thì có thể tạo nên sức mạnh to lớn. Và qua đó cũng cho ta một bài học rằng, đừng bao giờ xem thường những điều tưởng chừng nhỏ nhoi ấy. Thời cổ đại, nước Ấn Độ có một vị vua rất ham chơi, nhà vua hay cùng các quan đại thần nghĩ ra những trò chơi trí tuệ. Ai nghĩ được trò chơi hay, liền được nhà vua trọng thưởng hậu, có khi còn được phong quan tước rất cao. Một lần, có một vị quan trẻ tuổi nghĩ ra một trò chơi mới lạ, là cái bàn cờ vua có 64 ô vuông. Trò chơi thú vị vô cùng, thiên biến vạn hóa, càng chơi càng thích thú và hấp dẫn, lại rất có ích cho việc rèn luyện nhân cách và trí tuệ. Nhà vua chơi mãi không biết chán, liền cao hứng muốn thưởng thật lớn cho người phát minh ra nó. Nhà vua liền hỏi viên quan trẻ tuổi. Trò chơi do nhà ngươi nghĩ ra, quả thật mới và rất...

BÀI HỌC KỸ NĂNG TỪ MỘT VỤ CƯỚP NGÂN HÀNG

Hình ảnh
Trong vụ cướp nhà băng nọ, có một tên cướp hét lên: “Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về các người!”. Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống. –> Điều này được gọi là: “Cách thức khai tâm – Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn”: Kỹ năng định hướng suy nghĩ của người khác. Hiểu đối phương nghĩ gì là nắm 90% chiến thắng” Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: “Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là ăn cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!” –> Điều này được gọi là “Hành xử chuyên nghiệp – Tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!”: Kỹ năng hướng tập trung vào mục tiêu chính. Không để xao nhãng khỏi mục tiêu ban đầu, bạn sẽ thành công và không bao giờ cảm thấy thất vọng. Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): “Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?”. Tên cướp già gằn giọng: “Mày ngu ...

TRẦN HƯNG ĐẠO: "TA TỘI TÌNH GÌ MÀ BỊ CƯỠNG CHẾ?"

Hình ảnh
Sau Tết Kỷ Hợi, mùng 13 (17/2/2019) trên Thiên đàng có tổ chức tiệc Tân niên. Các vua chúa, danh tướng, danh nhân đều hân hoan đón hương xuân, riêng Hưng Đạo Vương thì mặt buồn rười rượi. Vua Đồng Khánh ngồi kế bên, đưa chén rượu đào mời Hưng Đạo và hỏi “Sao ngài buồn vậy?”. Hưng Đạo bỏ chén rượu xuống, chắp tay thi lễ Đồng Khánh và nói: “Phàm là tướng ta không mượn rượu giải sầu”, rồi gọi tỳ nữ cho chai La Vie. Không biết hai vị láng giềng Đồng Khánh – Trần Hưng Đạo có xích mích không, tướng quân Phan Đình Phùng - ngồi cách đó hơi xa, bưng ly rượu lại: “Tâu, bệ hạ là vua triều Nguyễn thế kỷ 19, còn Đại Vương tước thấp hơn, nhưng đầu đời Trần, thế kỷ 13. Các ngài đều là anh hào dân tộc, hãy bỏ qua chuyện nhỏ nhặt cùng nhau đối ẩm” Hưng Đạo nói: “Dù là hậu duệ, ta rất quý vua Đồng Khánh về lòng yêu nước. Ta chỉ căm giận bọn “hậu duệ lai căng” đã dám cẩu lư hương trước tượng đài ta ở bến Bạch Đằng. Lư hương ở cùng tượng đài từ năm 1967, mà nay chúng nói dời lư hương là chuyện bình thư...

KHỔNG VÀ LÃO;

Hình ảnh
Khổng Khâu và Lão Tử; Hơn hai ngàn năm trước có cuộc gặp kì lạ giữa Khổng và Lão. Khổng ngồi kiệu đi trên đại lộ. Ngài vừa phe phẩy chiếc quạt, vừa lim dim đôi mắt. Bọn người khênh kiệu còng lưng đi thật đều để giữ thăng bằng cho thầy an tọa. Bỗng, phía trước có kẻ cỡi trâu cắt ngang qua. Khổng mở mắt nhìn và quát: "Tên trẻ trâu kia vô lễ, đường lớn không đi lại cắt ngang mặt người ta?" Con trâu dừng lại ngoái cổ nhìn. Tên trẻ trâu cười nói: "Ngươi biết ta đã bao nhiêu tuổi rồi không mà cao giọng bảo ta trẻ trâu vô lễ? Chẳng qua ngươi đi trên con đường người ta đã dọn sẵn. Sự thực không có đường nào là lớn cả. Nơi không có đường mới thực sự là lớn!" Khổng mở to mắt nhìn. Bây giờ mới thấy người kia dù mặt mũi trẻ con nhưng râu tóc bạc phơ, chừng như đã sống mấy trăm năm, bèn ra lệnh cho phu hạ kiệu và bước xuống vòng tay thi lễ: "Tại hạ có mắt như mù. Chẳng hay lão trượng chính là Lão Tử, người nước Sở?" Lão vẫn ngồi vắt vẻo trên lưng trâu...

SẢN PHẨM TÀI TRỢ

SẢN PHẨM TÀI TRỢ
ĐÀO HỒNG ĐƠN – HỖ TRỢ NỞ NGỰC AN TOÀN CHO PHÁI ĐẸP